fbpx
10301 Bolsa Avenue, Suite 101, Westminster, CA 92683

Chứng co rút Dupuytren

Dupuytren’s Contracture

Chứng co rút Dupuytren

Tổng quát:

Bệnh co cứng Dupuytren là một tình trạng làm cho mạc gan tay dày lên và co ngắn lại theo thời gian. Điều này khiến các ngón tay co vào trong, hướng về phía lòng bàn tay, dẫn đến co thắt Dupuytren. Một số trường hợp của bệnh co cứng Dupuytren có thể phát triển gây ảnh hưởng đến chức năng của bàn tay, gây khó khăn cho việc thực hiện các hoạt động hàng ngày. Khi điều này xảy ra, bệnh nhân có một số lựa chọn cho các thủ tục không phẫu thuật và phẫu thuật để giúp trì hoãn sự tiến triển của bệnh và cải thiện chuyển động ở các ngón tay bị ảnh hưởng.

Nguyên nhân:

Nguyên nhân gây ra bệnh Dupuytren là không rõ ràng, nhưng hầu hết các bằng chứng đều chỉ ra là do di truyền.

Các yếu tố rủi ro:

Có một số yếu tố được cho là góp phần vào sự phát triển hoặc làm xấu đi bệnh Dupuytren. Bao gồm:

    • Giới tính. Đàn ông có nhiều khả năng phát triển tình trạng hơn phụ nữ.
    • Tổ tiên. Người vùng bắc Scandinavian từ đời này sang đời khác (bệnh Viking) có nhiều khả năng phát triển tình trạng này.
    • Di truyền. Dupuytren thường chạy trong các gia đình.
    • Sử dụng rượu. Uống rượu có thể được liên kết với Dupuytren.
    • Hút thuốc. Hút thuốc có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh Dupuytren Hay.
    • Một số điều kiện y tế. Những người mắc bệnh tiểu đường và rối loạn co giật có nhiều khả năng mắc bệnh Dupuytren.
    • Tuổi tác. Tỷ lệ mắc bệnh tăng lên với những người trên 40 tuổi.

Triệu chứng:

Bệnh cơ cứng Dupuytren thường tiến triển rất chậm, trong một khoảng thời gian nhiều năm. Các dấu hiệu và triệu chứng của tình trạng có thể bao gồm:

    • Hạch. Hạch là những cục nhỏ có thể phát triển trong lòng bàn tay. Những nốt sần này thường ở một nơi bên dưới da, ban đầu, bệnh nhân có thể có những nốt xơ hoá trên gân cơ gấp của bàn tay.
    • Dây xơ. Các nốt sần có thể dày lên và co lại, góp phần hình thành các dây mô dày đặc và dai dưới da. Những dây này có thể hạn chế động tác duỗi ngón tay, ngăn không cho chúng thẳng hoặc dang rộng ra.
    • Co cứng. Khi mô dưới da bị thắt chặt, một hoặc nhiều ngón tay có thể được kéo về phía lòng bàn tay, hạn chế chuyển động và khả năng thực hiện các công việc đơn giản hàng ngày. Nhẫn và ngón tay út thường bị ảnh hưởng, nhưng sự co rút có thể ảnh hưởng đến bất kỳ ngón tay nào. Thông thường nhất, khớp đầu tiên (khớp đốt ngón tay) của ngón tay bị ảnh hưởng, nhưng các khớp khác cũng có thể liên quan.

Một số bệnh nhân mắc bệnh Dupuytren có thể phát triển mô dày ở bàn chân (bệnh Ledderhose) hoặc dương vật (bệnh Peyronie). Các triệu chứng không được phát hiện bất cứ nơi nào khác trên cơ thể.

Figure 1. Illustrated common symptoms of Dupuytren’s contracture.

Bác sĩ chẩn đoán:

Sau khi kiểm tra sức khỏe chung và tiền sử gia đình của bạn (vì Dupuytren có thể di truyền trong gia đình), bác sĩ sẽ kiểm tra cẩn thận các ngón tay và bàn tay của bạn.

Bác sĩ sẽ:

Ghi lại vị trí của các nốt và dây xơ trên lòng bàn tay của bạn.

Đo phạm vi chuyển động của các ngón tay và ngón tay cái.

Kiểm tra cảm giác ở các ngón tay và ngón tay cái.

Trong một số trường hợp, sẽ chụp lại hình ảnh bàn tay để theo dõi

Các phép đo này sẽ được so sánh với các phép đo sau này được thực hiện trong suốt quá trình điều trị để xác định xem tình trạng có tiến triển theo thời gian hay không.

Điều trị:

Hiện tại, không có cách chữa trị cho Dupuytren. Tuy nhiên, tình trạng này không nguy hiểm và thường tiến triển rất chậm và có thể không bao giờ phát triển vượt quá phức tạp ở hầu hết bệnh nhân.

Nếu tình trạng tiến triển, trước tiên, bác sĩ có thể đề nghị điều trị không phẫu thuật để giúp làm chậm bệnh.

Điều trị không phẫu thuật:

    • Tiêm steroid. Corticosteroid là thuốc chống viêm mạnh, có thể được tiêm vào nốt đau. Trong một số trường hợp, tiêm corticosteroid có thể làm chậm tiến trình co bóp. Hiệu quả của việc tiêm steroid thay đổi tùy theo từng bệnh nhân.
    • Tiêm Collagenase (Xiaflex). Các enzyme (collagenase clostridium histolyticum tinh khiết) là phương pháp điều trị truyền thống cho bệnh cơ cứng Dupuytren vì nó có hiệu quả trong việc phá vỡ dây xơ, nhưng không phải là các mô xung quanh trong tay. Quy trình này để duỗi thẳng các ngón tay bao gồm 3 bước khác nhau: 1. Tiêm Xiaflex, 2. Theo dõi quy trình mở rộng ngón tay và 3. Tạo nẹp.
    • Nẹp. Nẹp không được phổ biến để ngăn chặn sự tiến triển của chứng co rút ngón tay. Trên thực tế, việc duỗi mạnh ngón tay bị co rút có thể gây ra chấn thương cho ngón tay hoặc bàn tay. Nẹp có thể được sử dụng sau khi phẫu thuật cho bệnh Dupuytren để bảo vệ vị trí phẫu thuật; tuy nhiên, nó không được biết liệu có giúp giảm nguy cơ tái phát chứng co rút.

Điều trị phẩu thuật:

Nếu chứng co cứng can thiệp vào chức năng của bàn tay, bác sĩ có thể đề nghị điều trị phẫu thuật để cải thiện chuyển động ở các ngón tay bị ảnh hưởng. Mặc dù phẫu thuật sẽ không chữa khỏi bệnh Dupuytrent, nhưng nó giúp làm giảm sự hạn chế của dây bằng cách phá vỡ hoặc loại bỏ chúng. Thật không may, các mô lành lặn sẽ có thể phát triển dây xơ trong tương lai, nhưng lợi ích trong chức năng tay vẫn có thể là đáng kể. Bác sĩ sẽ thảo luận về thủ tục nào là tốt nhất trong trường hợp của bạn.

Các thủ tục phẫu thuật thường được thực hiện cho bệnh co cưng Dupuytren là:

– Phẫu thuật cắt kim. Trong thủ tục này, bác sĩ sẽ khử trùng và làm tê một khu vực trên bàn tay bị ảnh hưởng. Bác sĩ sẽ chèn một cây kim vào mô bị co để tạo ra nhiều lỗ trên mô. Điều này sẽ cho phép anh ta duỗi thẳng các ngón tay của bạn khi mô mở rộng và giải phóng lực kéo trên ngón tay của bạn. Sau đó, anh ấy sẽ tiêm vào tay bạn một loại thuốc steroid để giảm sưng.

– Phẫu thuật cắt bỏ. Trong thủ tục này, bác sĩ sẽ gây tê bàn tay của bạn bằng cách gây tê cục bộ sau đó rạch vết mổ trong lòng bàn tay để phân chia (các) dây dày của mô. Mặc dù bản thân dây không bị loại bỏ, việc phân chia nó giúp giảm co bóp và tăng chuyển động của ngón tay bị ảnh hưởng. Sau thủ thuật, vết thương của bạn sẽ được mở và cho phép lành dần. Bạn sẽ phải đeo nẹp trong quá trình phục hồi.

– Phẩu thuật tách lồng bàn tay:  Trong thủ tục này, bác sĩ của bạn sẽ thực hiện một vết rạch zig-zag, dọc theo nếp gấp tự nhiên của bàn tay, sau đó loại bỏ càng nhiều mô và dây bất thường càng tốt để duỗi thẳng ngón tay của bạn. Trong một số trường hợp, vết thương sẽ để mở để tự lành dần sau khi phẫu thuật cắt bỏ. Trong các trường hợp khác, sẽ cần phải ghép da để giúp vết thương mau lành. Trong trường hợp này, bác sĩ sẽ lấy làn da khỏe mạnh từ một khu vực khác trên cơ thể bạn và sử dụng nó để may vết thương. Bạn có thể phải đeo nẹp trong quá trình phục hồi cho cả hai trường hợp.

Phẫu thuật tách lồng bàn tay thuòng đòi hỏi hiểu biết rộng hơn so với phẩu thuật cắt bỏ sẹo vì nó đòi hỏi phải chăm sóc vết thương và vật lý trị liệu nhiều hơn, thời gian lành lâu hơn và nỗ lực của bệnh nhân nhiều hơn trong quá trình phục hồi.

Biến chứng:

Như với bất kỳ cuộc phẫu thuật nào, phẩu thuật cho bệnh Dupuytren cũng có những rủi ro liên quan. Khả năng biến chứng tăng lên tuỳ vào:

    • Mức độ nghiêm trọng của co cứng
    • Số lượng co rút được giải quyết trong một thủ tục
    • Sự hiện diện của bất kỳ bệnh lý khác

Bác sĩ sẽ thảo luận về từng rủi ro với bạn và sẽ thực hiện các biện pháp cụ thể để giúp tránh các biến chứng tiềm ẩn. Những rủi ro và biến chứng có thể có của phẫu thuật đối với Dupuytren bao gồm:

    • Sự tái phát
    • Đau đớn
    • Sẹo
    • Tổn thương dây thần kinh và / hoặc mạch máu
    • Vết thương nhiễm trùng
    • Tê cứng
    • Mất cảm giác. Mất cảm giác tạm thời có thể là do căng dây thần kinh đã bị co thắt trong một thời gian dài.
    • Mất khả năng sống của ngón tay / mất ngón tay (hiếm)

Hồi phục:

Các vấn đề nghiêm trọng thuờng không phổ biến sau phẫu thuật, nhưng bạn sẽ thấy đau, sưng và cứng khớp. Mặc dù mục tiêu của phẫu thuật là làm thẳng các ngòn tay, đôi khi bệnh nhân có thể mất độ cong của các ngón tay liên quan do độ cứng. Để bàn tay vị trí cao hơn tim và di chuyển nhẹ nhàng các ngón tay của bạn sẽ giúp giảm sưng và cải thiện độ tê cứng.

Vật lý trị liệu có thể giúp cải thiện sức mạnh và chức năng ở ngón tay và bàn tay của bạn, giảm sưng và hỗ trợ chăm sóc vết thương. Thông thường, một nhà trị liệu tay sẽ tạo ra một thanh nẹp để bạn đeo trong quá trình phục hồi.

Kết quả:

Hầu hết bệnh nhân đã cải thiện chuyển động ở ngón tay sau phẫu thuật. Tuy nhiên, có những tình trạng không được “chữa khỏi” bằng phẫu thuật, khoảng 20% bệnh nhân sẽ bị tái phát. Phẫu thuật bổ sung có thể được yêu cầu cho một số bệnh nhân.

makeup